Lời nói tiêu cực chính là kẻ giật dây đằng sau làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên tệ hại

Lời nói tiêu cực chính là kẻ giật dây đằng sau làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên tệ hại

Florence Scovel Shinn, bậc thầy tâm linh về trào lưu tư tưởng mới của Mỹ đã nói rằng: “Mỗi câu nói mà chúng ta tưởng chừng như vô ích, thực ra luôn có một lời giải thích. Vì chính những lời bạn nói sẽ khiến bạn trở thành người chính nghĩa hay người mang tội”.Chúng ta hãy thử một lần quay đầu nhìn lại, suy xét xem những câu nói nào đã mang đến hạnh phúc và những lời nào tạo ra điều bất hạnh cho cuộc đời mình.

Người thích nói lời tiêu cực sẽ khiến cho hoàn cảnh xung quanh cũng trở nên tiêu cực theo

Người hiểu được sức mạnh của ngôn ngữ sẽ rất thận trọng trong từng câu nói của mình, họ chú ý tỉ mỉ đến từng lời nói, xác định rõ những lời nào nên nói, lời nào không? Khi tức giận hay oán hận, chúng ta thường thốt ra những lời nói sai lầm. Điều này quả thực tai hại bởi vì đằng sau lời nói đó mang những cảm giác tiêu cực. Âm thanh lời nói mà bạn phát ra là gì thì bạn sẽ phải nhận lại những điều tương tự. Ví dụ, những người thường nói về bệnh tật sẽ dễ mắc bệnh.

Lời nói có một nguồn sức mạnh vô hình nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đối với con người, chúng mãi mãi là kẻ đứng đằng sau giật dây làm ảnh hưởng đến kết quả, tuy nhiên bản thân chúng ta lại không biết điều này. Chúng ta có thể đọc được điều này trong Kinh thánh: “Sinh tử đều đều do miệng lưỡi quyết định”. Nhưng phần lớn con người lại cả ngày lải nhải những lời khó nghe.

Mọi người đã có thói quen phê phán, chỉ trích và than vãn, hơn nữa lại thích nói về những bất hạnh của mình với người khác, thử hỏi xem người thân bạn bè của họ thật đáng thương làm sao. Họ giày vò những người bạn của mình, khiến bạn bè im thin thít, nhường nhịn mà cho qua. Họ không ngừng nhắc về những khổ não phiền toái mình gặp phải. Chắc hẳn, nhiều trí thức đều nhận ra được sức mạnh của ngôn ngữ, vậy vì sao không phát huy ưu thế của sức mạnh ấy? Chúng ta có thể tận dụng những điều kỳ diệu từ khoa học kỹ thuật như máy thu âm, ti vi hay máy bay, nhưng lại đưa bản thân vào nấm mồ với những câu chuyện đau khổ mình nói ra.

Xem thêm:  Nỗi buồn cơ đơn

Câu chuyện dưới đây là một ví dụ:

Có một người phụ nữ quý tộc bước vào một tiệm làm móng, bà ta lớn tiếng nói: “ Chỗ này bức bối quá! Nhân viên đâu mau mở điều hòa hay mở cửa sổ ra đi, nói chung là làm cho không khí thoáng đãng một chút”.

Phục vụ liền nói với bà rằng: “ Thưa phu nhân, hôm nay mọi thứ đều tốt chứ ạ?”

Người phụ nữ than ngắn thở dài nói: “ Haiz, tôi rất khỏe, nhưng mấy người muốn để tôi cảm thấy thật tốt, thật không phải dễ chút nào đâu!”

Sau đó bà nói với thợ làm móng rằng: “Tại sao cô không đeo mắt kính?” Người thợ làm móng đáp: “ Thị lực của tôi không có vấn đề gì cả, vì sao phải đeo kính ạ?”

Bà lại nói: “Vì ai cũng đeo kính mà, cô cũng nên đi kiểm tra mắt, chắc chắn họ sẽ phát hiện ra mắt cô có vấn đề ở đâu”.

Sau khi bà rời khỏi, mọi người ai nấy đều thấy thoải mái hẳn, nhưng cũng cảm thấy khá hỗn loạn, không biết mình đã làm tốt hay chưa nữa. Người phụ nữ ấy rời khỏi để lại cho mọi người những lo lắng và phiền muộn.

Đó là câu chuyện điển hình mà chúng ta thường nghe được ở khắp những con phố, ngõ hẻm và đây cũng chính là cách nói chuyện của đa số mọi người. Đối với người hiểu được sức mạnh của ngôn ngữ và những lời nói sẽ mang lại điều gì thì câu chuyện trên thực sự quả là đáng sợ. Vì dường như khi chúng ta nói đến chuyện bệnh tật, phẫu thuật, hay chỉ cần là những chuyện bạn mà mình hứng thú, có thể rắc rối sẽ theo bạn. Cho nên tuyệt đối đừng bao giờ bàn luận hay miêu tả bất cứ sự vật, sự việc mang tính tai hại nào, nếu không bạn sẽ bắt đầu bị cuốn vào những điều đó.

Sức mạnh của lời nói thiện lương

Có một câu chuyện kể về nhà văn Đài Loan Lâm Thanh Huyền như thế này:

Nhà văn Đài Loan – Lâm Thanh Huyền hồi còn là học sinh cấp hai, học lực và hạnh kiểm của ông đều là xếp loại kém. Năm ấy, ông có hai lần mắc lỗi nghiêm trọng và hai lần lỗi nhẹ, cho nên đã bị lưu ban, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi ký túc xá của trường.

Xem thêm:  Tôi là ai… trong trái tim em?

Rất nhiều thầy cô đã không còn hi vọng gì ở ông, nhưng thầy giáo dạy văn Vương Vũ Thương của ông lại không hề ghét bỏ ông. Người thầy này thường hay đưa ông về nhà ăn cơm, khi thầy bận việc phải nghỉ, còn bảo Lâm Thanh Huyền mang bài lên lớp cho các bạn.

Thầy giáo Vương từng nói với Lâm Thanh Huyền rằng: “Thầy đã dạy học 50 năm, liếc mắt đã nhận thấy con là một học sinh có tài năng”.

Những lời nói này đã khiến cho Lâm Thanh Huyền vô cùng cảm động và trong lòng ông thực sự bị chấn động sâu sắc. Để không phụ lòng nỗi khổ tâm của thầy giáo, từ đó về sau ông đã luôn nỗ lực cố gắng, quyết tâm làm một người có ích cho xã hội.

Quả nhiên, mấy năm sau, Lâm Thanh Huyền đã trở thành một phóng viên nổi tiếng. Trong một bài báo viết về tên tội phạm trộm cắp, ông cảm thấy tên trộm này có một tư duy rất tinh tế, thủ pháp gây án rất tinh vi tỉ mỉ, sau cùng không kìm được lòng mình ông đã viết ra rằng: “Một tên trộm có tư duy tinh tường, thủ pháp khéo léo và một tác phong đặc biệt như vậy, nếu hắn làm bất luận việc gì thì đều sẽ có thành tựu nhất định”.

Ông không từng nghĩ rằng, một câu nói vô tình chỉ thuận miệng mà nói ra như vậy lại ảnh hưởng đến cuộc đời của một người thanh niên. Hai mươi năm sau tên trộm đó đã thay đổi hoàn toàn, trở thành một ông chủ doanh nghiệp có tiếng tăm.

Trong một lần bất ngờ gặp Lâm Thanh Huyền, ông chủ doanh nghiệp này đã chân thành nói: “Bài viết đặc biệt của Lâm tiên sinh ngày đó đã thắp sáng lên điểm mù trong con người tôi. Nó khiến tôi nghĩ rằng, ngoài việc làm một tên ăn trộm ra, tôi còn có thể làm được những việc đúng đắn khác.”

Kỳ thực, ngôn ngữ là cây cầu kết nối giữa người với người, cũng là phương tiện quan trọng để chúng ta nhận thức thế giới bên ngoài. Vậy nên, nếu muốn nói rõ ràng, nói thú vị, làm người nghe vui vẻ hài lòng, dễ nghe lọt tai, thì tâm phải luôn từ bi, nói lời thiện. Như thế chúng ta mới có thể tạo phúc cho mọi người và kết được nhiều thiện duyên.

Xem thêm:  Lắm tiền là thế vì sao giới nhà giàu Nhật Bản không màng nhà lầu, siêu xe?

Miệng người lợi hại tựa như đao kiếm sắc bén. Dùng nó vừa có thể tu hành lại vừa có thể tích đức. Nhưng miệng thông thường lại chính là thứ dễ tạo nghiệp nhất. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta sẽ gặp không ít người có tài ăn nói, biết cách chuyện trò. Nhưng tiếc là khả năng nếu bị đặt nhầm chỗ, họ lại nói lời chanh chua cay nghiệt, không cho người khác có chút cơ hội để biểu đạt ý kiến.

Trong cuộc sống thường ngày, nếu như ai đắc tội với họ, họ sẽ dùng hết khả năng miệng lưỡi, nghiến răng chửi bới, không ngừng cười nhạo châm biếm, dùng lời ác độc tấn công người khác. Họ sẵn sàng tiết lộ bí mật mười mấy năm hoặc chuyện riêng tư của người khác, làm người ta không còn thể diện, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề, họ sẽ trở nên vô cùng đáng thương…

Tôn Tử cũng từng nói: “Tặng người lời nói, quý như châu báu, hại người bằng lời, hơn cả kiếm giáo”. Đối với những người tu luyện mà nói thì tu khẩu còn là một trong những điều quan trọng nhất trên con đường tu hành. Người tu luyện chân chính sẽ không nói dối, không nói lời ác độc, không nói lời ngông cuồng. “Ngồi tĩnh tọa suy nghĩ lỗi của mình, khi rảnh rỗi trò chuyện cũng không nói xấu người khác” – đó không chỉ là việc tu dưỡng cơ bản của các hành giả, mà còn là của mỗi người trong chúng ta.

Theo Statushay.net

Từ khóa tìm kiếm:

  • Kẻ giật dây